Mưa trút xuống như kể lại một câu chuyện bị lãng quên.Thế giới bên ngoài cửa sổ bị mưa cuốn trôi và mờ nhạt, giống như những ký ức từng trong trẻo, giờ đã trở nên rời rạc.
Tôi ngồi trước cửa sổ, cầm tách cà phê đã nguội, đôi mắt trống rỗng nhìn về phương xa.Sự dịu dàng từng tồn tại giờ chỉ còn là ký ức lạnh lùng.Mỗi đêm mưa như một lời độc thoại thầm lặng, khiến tôi phải nhìn lại trái tim mình trong nỗi cô đơn.
Tôi nhớ mùa hè năm đó, nắng chói chang và gió nhẹ.Chúng tôi đã cùng nhau đi dạo dọc những con đường trong công viên, tiếng cười tràn ngập không khí.Khi ấy, chúng ta tưởng rằng hạnh phúc sẽ kéo dài mãi mãi nhưng không ngờ rằng số phận lại khiến chúng ta phải chia tay trong một đêm mưa.
Ngày anh đi, trời mưa rất to.Anh đứng dưới mưa, nhìn bóng em khuất dần, lòng anh tràn ngập sự mất mát vô tận.Vào lúc đó, tôi như nghe thấy tiếng đau lòng, sự dịu dàng mà tôi từng cảm nhận được lập tức bị mưa cuốn trôi không còn dấu vết.
Bây giờ mỗi khi trời mưa tôi lại nghĩ đến đêm đó.Sự dịu dàng bị lãng quên đó tưởng chừng như lại hiện lên trong đêm mưa nhưng lại biến mất trong chốc lát không dấu vết.Tôi cố gắng tóm lấy chúng nhưng nhận ra mình không thể.
Mưa vẫn rơi, như đang kể lại những câu chuyện đã quên.Tôi ngồi trước cửa sổ, lòng tràn ngập nỗi cô đơn và mất mát vô tận.Những dịu dàng ngày xưa giờ chỉ còn là ký ức lạnh lẽo, tôi chỉ có thể một mình gánh chịu nỗi cô đơn trong đêm mưa này.
Có lẽ, đây chính là số mệnh.Chúng ta chia tay nhau trong một đêm mưa, để rồi trong một đêm mưa khác, chúng ta lại nhớ về sự dịu dàng đã bị lãng quên.Mỗi đêm mưa như một lời độc thoại thầm lặng, khiến tôi phải nhìn lại trái tim mình trong nỗi cô đơn.
Mưa vẫn rơi, như đang kể lại những câu chuyện đã quên.Tôi ngồi trước cửa sổ, lòng tràn ngập nỗi cô đơn và mất mát vô tận.Những dịu dàng ngày xưa giờ chỉ còn là ký ức lạnh lẽo, tôi chỉ có thể một mình gánh chịu nỗi cô đơn trong đêm mưa này.
Có lẽ, đây chính là số mệnh.Chúng ta chia tay nhau trong một đêm mưa, để rồi trong một đêm mưa khác, chúng ta lại nhớ về sự dịu dàng đã bị lãng quên.Mỗi đêm mưa như một lời độc thoại thầm lặng, khiến tôi phải nhìn lại trái tim mình trong nỗi cô đơn.
Mưa vẫn rơi, như đang kể lại những câu chuyện đã quên.Tôi ngồi trước cửa sổ, lòng tràn ngập nỗi cô đơn và mất mát vô tận.Những dịu dàng ngày xưa giờ chỉ còn là ký ức lạnh lẽo, tôi chỉ có thể một mình gánh chịu nỗi cô đơn trong đêm mưa này.