Đọc: Hồ Sơ Thơ 3
Từ góc độ thực tiễn sáng tác thơ của chính mình, thơ ca Trung Quốc hiện đại cần rút ra kinh nghiệm phong phú từ thơ cổ điển Trung Quốc.Chúng ta cần xem xét lại và sắp xếp các lý thuyết thẩm mỹ và thi pháp cổ điển Trung Quốc trong bối cảnh thời đại mới, giới thiệu cái cũ và phát huy cái mới, đồng thời thực hiện sự kế thừa theo chiều dọc hiện đại và sự cấy ghép theo chiều ngang của các lý thuyết thẩm mỹ và thi pháp cổ điển.Những khó khăn mà việc sáng tác thơ Trung Quốc hiện đại phải đối mặt bao gồm phản ứng rập khuôn do quán tính từ vựng và ngữ pháp truyền thống của tiếng Trung Quốc, cũng như tâm lý nông cạn và nông cạn do nhịp sống hối hả hiện nay gây ra. Sự phát triển nhanh chóng của khoa học công nghệ hiện đại đã tác động rất lớn đến thơ ca, một phong cách nghệ thuật cổ xưa và trẻ trung.Cách nói của chúng tôi đã gặp phải những thách thức chưa từng có. Chúng ta không thể trốn thoát khỏi khung cảnh mục vụ đơn giản, cũng như không thể đối mặt với sức ép vô hình của những điều mới mẻ trong thời đại Internet.Trọng tâm chú ý của công chúng và những điểm đau đớn mà các nhà thơ thể hiện đang bị sai lệch nghiêm trọng. Thơ ca Trung Quốc hiện đại theo đúng nghĩa đã trở thành một nghệ thuật thích hợp, và thơ cần tìm một lối thoát.
Đọc: Hồ Sơ Thơ 3
Thơ có một loại logic khác. Loại logic này cuối cùng đã đạt đến điểm thiết yếu thông qua các phương tiện phản hàng ngày. Đó là một loại thực tế tâm linh khác đạt được bằng ngôn ngữ và trí tưởng tượng.Đây là loài ngôn ngữ đặc biệt đã bén rễ trong ký ức và hiện thực qua quá trình hình thành và sáng tạo. Cũng như Montale tin chắc rằng ngay cả những điều nhỏ nhất hoặc những dấu vết ẩn giấu của chúng cũng đại diện cho những sự thật tâm linh và giá trị đạo đức của ngôn ngữ, chứ không phải là kiến thức, đạo đức, học thuyết hay sự thật áp đặt lên chúng ta.Chúng ta nên chú ý đến cả những gì nhà thơ đã nói và những gì ông chưa nói.Nhà thơ không chỉ phải chú ý đến những điều có thật và những điều đã biết mà còn phải duy trì đủ trí tưởng tượng và sự thâm nhập tinh thần về những điều có thể, những điều chưa biết và những điều vô hình. Điều này liên quan đến ý chí tìm kiếm sự thật trong ngôn ngữ và nhận thức của nhà thơ.
Chúng ta nên nhớ những gì Calvino đã nói: Viết nhẹ như một con chim, nhưng không nhẹ như lông chim.Sự hình thành phong cách ánh sáng không chỉ xuất phát từ thế giới quan của nhà thơ mà còn từ chiến lược diễn ngôn được cấu thành từ lực hấp dẫn, ma sát và lực đẩy của ngôn ngữ.Từ quan điểm này, thơ lần lượt gần gũi hơn với những sự kiện tâm linh nhỏ nhặt mang tính tiền đề cá nhân.Loại “nhẹ nhàng” này không phải là khinh thường, phù phiếm, nông cạn, phù phiếm, mềm mỏng, bất cẩn, khinh miệt, bất cẩn và vô lễ mà là nghiêm túc, ngay thẳng, trang nghiêm, hiểu biết, nhẹ nhàng, chu đáo.Vì vậy, cách nói “dễ dãi” này không phải là thứ có thể dễ dàng có được mà đòi hỏi phải có sự phóng chiếu tinh thần và sự chính xác về góc nhìn.Trong trải nghiệm sâu sắc của nhà thơ, sự “nhẹ nhàng” này tương ứng với tư thế, góc nhìn và thế giới quan quan sát sự vật của con người.Là một người nhảy “dễ”, anh ta không cần phải lùi lại, đạp đất hay chạy mạnh, vì bản thân ngôn ngữ đã là một bậc đá hay một bàn đạp.Và trí tưởng tượng cũng đã mang lại đủ sức mạnh thúc đẩy và nâng đỡ.