Trong đêm tĩnh lặng, anh ngồi một mình bên bàn làm việc, cầm trên tay cây bút mà anh từng mơ cùng em.Nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi, rơi xuống tờ giấy trắng, như thể đó là lời giao ước vĩnh cửu giữa tôi và em, vang vọng trong tiếng vọng cô đơn.
Tôi nhớ lúc đó chúng tôi đã nắm tay nhau và cùng nhau theo đuổi ước mơ không thể đạt được.Vào mỗi đêm đầy sao, chúng tôi nói chuyện về tương lai và cười đùa trên bầu trời đêm vô tận.Bạn nói, chúng ta muốn cùng nhau nhìn thế giới, cùng nhau trải qua thăng trầm và cùng nhau nếm trải hương vị thành công.
Tuy nhiên số phận lại quá nghiệt ngã. Nó đã mang em đi và để anh một mình đối mặt với thế giới này mà không có em.Tôi cố gắng tìm kiếm dấu vết bạn để lại, nhưng tôi tìm thấy bóng dáng bạn ở khắp mọi nơi.Nụ cười và giọng nói của bạn ở khắp mọi nơi nhưng không thể tìm thấy ở đâu cả.
Con đường chúng ta cùng nhau đi qua bây giờ đã trở nên dài hơn.Mỗi ngã tư, mỗi khung cảnh đều trở thành nỗi đau vĩnh viễn trong lòng tôi.Làm sao tôi hy vọng rằng đây chỉ là một giấc mơ. Sau khi tỉnh dậy từ giấc mơ, em vẫn ở bên cạnh anh, với nụ cười như vậy.
Lời ước chúng ta đã lập đã trở thành lời ước vĩnh cửu trong lòng tôi.Tôi hứa với bạn, tôi sẽ tiếp tục bước tiếp với ước mơ và nụ cười của bạn mãi mãi.Tuy nhiên, trong mỗi tiếng vọng cô đơn, anh sẽ luôn nghe thấy giọng nói của em, gọi em và đồng hành cùng em.
Dù em không còn ở đây nhưng linh hồn em sẽ luôn sống trong trái tim anh.Tôi học cách trở nên mạnh mẽ, mỉm cười và tìm kiếm bóng dáng của bạn trong nỗi cô đơn.Vì anh biết dù anh có đi đâu thì em vẫn ở trong trái tim anh và cùng anh bước đi.
Hiệp ước vĩnh cửu và tiếng vang cô đơn sẽ theo anh qua mỗi mùa xuân, hạ, thu, đông cho đến khi anh gặp lại em.Khi đó chúng ta sẽ lại nắm tay nhau cùng nhau theo đuổi giấc mơ vĩnh cửu mãi mãi.